Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

22/3 - người dưng,

Từ FB chị Liên Hương
"Bức ảnh xưa, tôi được 30 tháng, chụp ở hiệu ảnh Quốc Tế, phố Hàng Khay, Hà Nội. Bố gửi váy cho con gái, thời đó bưu phẩm phải 3-4 tháng mới tới, mẹ chụp hình gửi cho bố để thấy tôi mặc vừa như thế nào. Nhưng không phải tôi muốn kể nhân duyên có bức ảnh này mà tôi kể chuyện cái nơ.
Lúc bé tôi có nhiều nơ khác nhau để hợp với áo váy, chúng màu vàng, màu hoa cà, màu trắng… bằng voan, satin hoặc nhung… Hằng ngày, mẹ tết dây nơ vào tóc cho tôi, tối ngủ lại cởi ra “cho tóc nghỉ” – mẹ nói vậy. Mẹ tôi và mọi người đều khen rằng thắt nơ là đẹp, đó là họ nhìn từ bên ngoài, còn tôi chỉ bỏ ra vài giây để soi gương, tôi thấy dây nơ đôi lúc siết vào các sợi tóc nhỏ gây khó chịu, cản trở đáng kể khi tôi muốn chui vào gầm bàn và tôi cảm thấy cái đẹp theo cách khác. Tôi chơi chúng, tôi xếp chúng vào hộp rồi lại xếp ra, tôi cảm thấy chất liệu mượt mà khác nhau giữa satin và nhung, tôi tháo chúng ra và dĩ nhiên không bao giờ thắt lại được nên luôn phải cầu cứu mẹ. Mẹ tôi mất công lót vải để là chúng cho phẳng… Sự việc nhỏ tý như cái nơ mà con người còn cảm nhận khác nhau từ các góc nhìn khác nhau thì huống gì thế giới này.
Tôi thường nghe các bạn than thở về yêu, có bao giờ các bạn thử nhìn ở một góc khác?
Thử yêu một cách khác?"
Từ FB chị Liên Hương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...