của FB Cửa hiệu thôn nữ
"Không biết kể từ khi nào, sinh nhật luôn là một ngày kỳ quặc, làm tôi buồn vui lẫn lộn. Năm nay vì nó mà tôi mất ngủ hai ngày liền, giống như đứa trẻ ở trong bọc ối không yên, mà phải quẫy đạp, đòi ra trả nợ.
Càng sống thì tôi càng thấy cuộc đời là một dòng chảy quá buồn. Có lần tôi xuống Củ Chi chơi, phải đi qua một đoạn sông chỉ ngắn chừng 80m, vậy mà mùa nước lên, dòng chảy sao xiết, cần một người lái đò thực thụ mới có thể rẽ nước qua bờ. Tỉnh cảnh đó làm tôi hiểu được sức mạnh của dòng chảy duyên nghiệp. Nhìn những khóm lục bình chỉ biết nương vào nhau trôi trên sông, khóm tụ, khóm rã - tôi biết con người va vào nhau, rồi rời xa, là vì nhiều thứ, đâu chỉ bởi muốn - hay không..
Tôi quý trọng sinh mạng bản thân, dù đã đang và sẽ phải trải qua những chuyện mong manh, khốn khổ. Tôi cần những khi một mình, thèm những khoảng trống không người, không tiếng động. Tôi không thể ở ngoài đường quá lâu nữa, và cũng không thể ở bên ai, quá dài nữa. Mọi sự buồn - vui đều là một nỗi mệt nhọc không tả nổi. Việc bám víu vào những điềm hạnh phúc vay mượn khiến tôi nhận ra tôi hoang vu và yếu đuối. Như một cánh đồng chết.
Đến bao giờ thì mới thừa nhận, tương tác cũng là một sự gieo rắc nợ nần? Nhìn thẳng vào nó, để đặt nó xuống. Hay là phủ phui, vì nhạy cảm quá đỗi, mà phải ôm lấy tất cả?"

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét