Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

linh tinh mưa gió,

Mưa dông gió giật kinh khiếp. quãng hơn 1h tỉnh dậy vì gió rít qua khe cửa chính và giật cửa. nhìn qua cửa kính bancong thấy rau rạp đi. giờ thì sáng bảnh mắt roài, ngó xuống sân cf bên cạnh, một cây to đùng bị giật bật cả gốc. thỉnh thoảng lại thấy có vật thể lạ bay véo qua bancon. xem tin tức này nọ thì thấy khắp nơi thất thủ. haida. chat chit linh tinh rồi đi lắc một ly cf đen đá, trộn mì với ruốc nấm, hành khô, dầu oliu cho bữa sáng. ủ một ấm trà zung thiệt nóng. tình hình này dự khéo phải chiều mới ra đc khỏi nhà. mà kể cả đến mai. ngu gì mà lao ra ngoài đua đòi với thiên nhiên đang quay cuồng nhể. thấy thiên hạ chỗ nọ bảo chồng lao ra ngoài rồi abc, rồi có gọi được uber không nhỉ... đầu óc có vấn đề gì không nhỉ?! ngoại trừ những việc không thể, kiểu đi ký cái hợp đồng triệu đô, hay giải cứu người a người b đang tụt dưới cống thì đi ngay chứ mà tổ sư, ngu gì mà lao đến công sở, nhể! chả làm nay thì làm mai, chả mai thì kia, tính mạng là quan trọng.

à, lại đọc được cái này từ phết búc chị Loan BB.

"Kinh Nghiệm


Phía trước hoàn toàn mịt mù rồi, làm gì đây cha ơi?
- Đứng lại và chờ sương tan.
Đến bao giờ?
- Bao giờ thì cuối cùng sương cũng tan thôi.
Cha không sợ trễ sao?
- Thà trễ còn hơn sai đường.
Nhưng vậy thì chúng ta sẽ đến sau cùng.
- Sau cùng thì đã sao?
Người về sau sẽ chẳng có gì để hưởng cả.
- Vậy sao con không hưởng bây giờ?
Bây giờ có gì để hưởng?
- Sương mù.
Buồn cười quá. Sương mù ư? Mình cần sương mù để làm gì.
- Để dừng lại và nghỉ ngơi. Để con có nhiều câu để nói với cha hơn là chỉ cắm cúi mà đi. Để cha nói cho con nghe về lựa chọn của mình…
Đó không phải là những gì con muốn.
- Ừ, cha biết. Cha cũng đã từng như con, muốn đi nhanh hơn, muốn chiến thắng. Và ông nội đã thử đi trước để dẫn đường cho cha…
Ông hay thật! Thế ông và cha có sai đường ko?
- Phía trước là vực thẳm".
(st)


tiếc cây tiếc của (ảnh của dantri)

2 nhận xét:

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...