dù sao tôi cũng vẫn mê sự điên loạn của nàng ^^.
tự nhiên lại nhớ ngaỳ lọ mọ từ TM mang cái tv lên cho Li, khi đó cô nàng này sinh được đâu vài chục ngày. 10 năm có lẻ, giờ L vẫn dùng cái tv ấy, bởi tv, là thứ tối thiểu gần như nhất về vật chất trong nhà L. tôi khâm phục, dù sao cũng khâm phục hầu hết quan điểm sống, hành động sống của L. cách mà L sống cđ của mình.
hôm qua nàng post thế này:
Có lúc đi với người này, có lúc đi với người kia.
Người không đi ta vẫn cứ xỏ giày vào, dù chỉ là đi một vòng Hồ Gươm thôi:-)
Niềm vui, phải dựa vào mình. Gọi là biết vui. Nếu chỉ dựa vào người khác để vui, thì niềm vui ấy không lâu dài được.
Đọc ở đâu đó:
" Vạn vật sinh ra từ niềm vui, được duy trì do niềm vui, tiến bước về niềm vui, và đi sâu vào niềm vui.
Như một dòng sông sóng vỗ vào bờ, chẳng phải để cảm thấy rằng mình bị giam hãm, mà để mỗi lúc chúng ta mỗi nhận thức rằng , mình luôn có một lối giải thoát vô tận về phía biển cả ... "
Thế nên, nếu quá nhiều suy nghĩ, hành động sống của bạn hướng về/lệ thuộc vật chất, lợi ích vật chất/danh vọng từ sự công nhận của người khác. thì chỉ chứng minh bạn không chủ động/sống đủ được bằng tinh thần của chính mình. rất khó lý giải rõ ràng, nhưng mà tôi tin vậy.
tks nàng. vì đã xác tín niềm tin của tôi.
tôi nhớ, k biết có chính xác không. nhưng đại loại từng bảo rằng em mà có nhiều tiền, thì Li đi chơi chả phải suy nghĩ gì cả. tôi đã nghĩ thế nhỉ, là có nhiều tiền thì cứ đưa nàng tiêu thôi, chỉ để phục vụ việc nàng chơi thôi. bởi nàng là kẻ biết chơi nhất mà tôi biết. kẻ tự do nhất mà tôi biết.
nàng cũng cho tôi thấy rằng, nuôi dưỡng một đứa trẻ, cần phải follow chúng chứ không phải ngược lại. nghĩa là hãy chạy theo niềm đam mê của đứa trẻ và nuôi dưỡng niềm đam mê đấy đến khi nó choán chiếm toàn bộ đứa trẻ, kể cả có điên rồ và lạ lùng, khác biệt với số đông. (ta chả việc gì phải giống đa số khi ta có sự khác biệt cả, thật là ngu ngốc). vì ai, cũng chỉ là unique thôi. dù ít dù nhiều, trừ phi đứa trẻ chả có gì thì tôi không bàn làm gì. còn nhất định phải nuôi dưỡng sự khác biệt ấy trong chúng, để nó lớn lên cùng hình hài vật chất của đứa trẻ, rồi ta sẽ nhận được đứa trẻ hay ho duy nhất, của ta và chả phải của ta, của chính nó. đó mới thực sự là cách nuôi dưỡng con người. đại loại thế ^^. điều này cũng cần phải suy nghĩ nhiều!
tôi nhớ, k biết có chính xác không. nhưng đại loại từng bảo rằng em mà có nhiều tiền, thì Li đi chơi chả phải suy nghĩ gì cả. tôi đã nghĩ thế nhỉ, là có nhiều tiền thì cứ đưa nàng tiêu thôi, chỉ để phục vụ việc nàng chơi thôi. bởi nàng là kẻ biết chơi nhất mà tôi biết. kẻ tự do nhất mà tôi biết.
nàng cũng cho tôi thấy rằng, nuôi dưỡng một đứa trẻ, cần phải follow chúng chứ không phải ngược lại. nghĩa là hãy chạy theo niềm đam mê của đứa trẻ và nuôi dưỡng niềm đam mê đấy đến khi nó choán chiếm toàn bộ đứa trẻ, kể cả có điên rồ và lạ lùng, khác biệt với số đông. (ta chả việc gì phải giống đa số khi ta có sự khác biệt cả, thật là ngu ngốc). vì ai, cũng chỉ là unique thôi. dù ít dù nhiều, trừ phi đứa trẻ chả có gì thì tôi không bàn làm gì. còn nhất định phải nuôi dưỡng sự khác biệt ấy trong chúng, để nó lớn lên cùng hình hài vật chất của đứa trẻ, rồi ta sẽ nhận được đứa trẻ hay ho duy nhất, của ta và chả phải của ta, của chính nó. đó mới thực sự là cách nuôi dưỡng con người. đại loại thế ^^. điều này cũng cần phải suy nghĩ nhiều!

úi zời giống mẹ Li như lột
Trả lờiXóa