Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

"Lớn lên giữa một cuộc phân hủy"

Bài của Ms Trác Thúy Miêu
Luôn luôn rất thích những bài viết của Ms này

"Vĩnh Biệt, Mùa Thu Cánh Nâu
Sống ở Sài gòn là lướt đi giữa những điêu tàn bé nhỏ...
Một ngày, có bao nhiêu người chết ở Sài gòn? Vì bệnh, vì nhảy lầu, vì tông nhau, oánh lộn, hay bị xắt khúc như trên mấy trang lá cải? Tôi đoán chắc rất nhiều.
Và trong con số đó, mỗi ngày, có những sự ra đi nhỏ nhoi, nhẹ tâng, ở một góc thành thị tối đèn nào đó, chợt khiến mình như thấy hao hụt mất mát quá chừng.
Tối nay chợt nhớ Q bar khủng khiếp, từ cái thời vợ chồng nhà David còn rần rần acid jazz hàng đêm, cho đến những đêm Halloween cuối cùng trước khi vĩnh viễn biến mất, chúng tôi ngồi tràn kín cả sân cỏ, cố đoán tên và giới tính mấy con ma...
Mà thôi, chuyện kỷ niệm với Q bar thì có mà kể tới sáng, nơi mà chúng tôi từng nghĩ là living room của tất cả nhân loại trên đời.
Tôi lê la chơi ở đó, có khi tới gần sáng, rồi kẹp vai mấy đứa bạn lúc thì cháo bắc thảo Hoàng Long, lúc thì ra Tân Hải Vân ngồi ngắm cavallier "tan sở", nhưng một trong những trò thú vị nhất, là khoác tay con Mina ra bánh ướt đại ca Thu.
Cái xe nhỏ xíu, cứ khuya lúc thị dân lương thiện đã trùm mền tạo con cái, thì Thu lại lặc lè đẩy xe bánh ướt ra đây. Có lẽ Thu là anh les hiếm hoi được mấy bông huê puê đuê phường Q và phường Centro yêu quý thiết tha tới vậy. Tóc Thu tém kiểu đàn ông, đi bán bánh ướt mà chuyên đời quần tây, dép lê, áo chemise lùng thùng rất butch. 
Những đêm đi chơi về trễ, và muốn tránh cái viễn cảnh ê chề là ôm bụng đói đi ngủ khi hàng xóm lục tục dậy tập thể dục, tụi tôi bước ra khỏi cánh cửa Q bar đã kéo xuống phân nửa, bước qua đống bàn ghế ngoài sân còn chưa dọn, sà vô mớ ghế cóc xanh đỏ và dăm ba cái bàn ọp ẹp của đại ca Thu.
Thu không bán bánh cuốn à nghen, dân Sài gòn chỉ ăn bánh ướt. Mà cái thứ nước chấm của Thu thì đệ nhứt Sài gòn, má ơi nó cay, nên mấy ca trà đá luôn sẵn sàng và miễn phí.
Có khi tôi kiếm chuyện ngồi lại thật lâu, Thu vắt vẻo trên một cái ghế cóc, tranh thủ rít điếu thuốc, cao hứng kể những chuyện tuốt đẩu đâu cho tôi nghe, hình như Sa Đéc Mỹ Tho chi đó, hình như quê, tôi không nhớ rõ, chỉ nhớ bả tự dưng chùng xuống, nói: "Tui về là bị chửi, nên Tết nhứt tui trốn luôn, nhưng tui thương bà già tui lắm!" Hình như hôm đó mùng 1 Tết gì đó.
Q bar biến mất, tới thời của Centro, tôi đi lấy chồng - một người nằm ngoài cái thế giới của bọn tôi hồi đó, có lần cận Tết nắm tay chồng dạo phố khuya, thấy chiếc xe đẩy của Thu vẫn ở đó, nhỏ xíu, im re, chờ những đợt khách khuya bước ra từ mấy quán bar vãn tuồng.
Tôi kể chồng nghe về món bánh ướt của đại ca Thu, về cái thú dặm vô dạ dày cái thứ ớt cay xè giữa giờ sương xuống. Tôi có hứa với chồng tôi sẽ có ngày tôi dụ chồng đi chơi thiệt khuya, như tôi hồi đó, chỉ để rình ăn bánh ướt của Thu.
Tôi đã không biết đó là lần cuối cùng tôi còn nhìn thấy Thu.
Hôm nay vừa nghe tin Thu mất, chợt nhận ra một phần kỷ niệm Sài gòn về đêm của mình đã vĩnh viễn đi theo thị dân vô danh đó. Tôi chẳng nhớ gì nhiều về Thu, chắc bạn bè của tôi cũng vậy, ngoài những đêm váy ngắn giày cao, chúng tôi chông chênh khấp khểnh trên ghế cóc, hít hà món nước mắm cay đệ nhứt Sài gòn.
Tôi lớn lên giữa một cuộc phân hủy, tôi thích cái từ này, vì nó mô tả đúng những gì tôi nhìn thấy quanh mình. Chi Lăng, Eden, Givral, và giờ là Thu - người đàn bà kỳ dị đã làm nên một góc đêm Sài gòn hoa lệ của chúng tôi.
Hàng ngày có bao nhiêu người chết đi ở Sài gòn, vì nhảy lầu, vì tông nhau, oánh lộn, hay bị xắt khúc như trên mấy trang lá cải? Tôi đoán chắc rất nhiều.
Thêm một thị dân vô danh nào đó ra thiên cổ, cái sự đó ắt không thể coi là biến cố lẫy lừng chi cho lắm thêm vào cho bãi tha ma nhộn nhịp quanh tôi.
Vậy mà sao thấy chao đảo chông chênh.
Vậy mà sao cái chết nhẹ hẫng, vô thanh như cặp cánh chò nâu đáp xuống lòng đường, lại làm tôi thấy mất mát nhiều như vậy.
Vĩnh biệt, đại ca Thu!"
(Ảnh mạng)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...