Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

Một bức thư cũ,

Hôm nay lục lại folder cũ, ra bức thư này, từ em Nấm thời AB. Cảm ơn em, một người trẻ tuyệt vời!

Thư từ em Nấm
"Gửi các chị, các anh, những người đã tạo nên Alpha Books, tạo nên bizSPACE đẹp đẽ trong lòng em.

Hôm nay là ngày cuối cùng em làm việc ở đây và em nghĩ trước khi ra đi nên gửi lại vài lời. Em đã định viết thư tới từng người một nhưng khả năng cầm bút theo nghĩa đen lâu ngày của em đã thuyên giảm, chứng biếng viết nghĩa đen ngày một tăng do bị mỏi tay và cứ viết nhiều là chữ ngoáy như chữ bác sĩ, lại thêm việc sợ viết gửi các anh chị đã có vợ chồng, người yêu lại bị hiểu nhầm là thư từ bồ bịch. :”>

Thôi, thế là theo một cách rất sách vở và công nghệ, em chọn viết một bức thư điện tử gửi tới anh chị.

Người đầu tiên em cần cảm ơn là chị Phương – người kéo em vào Alpha cùng làm rồi níu em làm tới tận 5 tháng trời. Ôi, 5 tháng trời của tuổi 21 là 5 tháng trong cái tuổi của 1 sv mới ra trường, và nó ảnh hưởng tới cả cuộc đời em. Khi nhận về làm Alpha, em đã liên tưởng về một môi trường trong sáng và đậm chất trí thức vì môi trường sách có lẽ cũng mô phạm chẳng khác môi trường giáo dục hiện đại. Thế mà sau vài bữa ăn, từ cái hồi còn ở Trung Kính, anh chị đã chứng minh cho em là em nhầm căn bản, nhầm mô phạm!

Alpha rất trẻ trung và dễ gần, và không hề mô phạm.

Ở Alpha ngày đầu em đã rất sung sướng chỉ bởi cùng phòng là anh Trần Thanh Hải – trùng tên nên em được gọi là Nấm. Thành ra tự nhiên em như em út trong nhà, lại chẳng bị ám ảnh vì không khí văn phòng.

Ngày đầu em đi làm, chị Thủy bếp bị ngã xe và bữa cơm hôm ý ít thức ăn chưa từng thấy. Em ngạc nhiên nghĩ bụng lo sợ ở Alpha ăn uống thiếu chất như thế này thì làm sao mà mọi người có thể yên tâm công tác. Lúc đấy anh Hải đã phải lý do ngay, như là sợ sau bữa cơm đầu tiên mà em kinh hãi xin nghỉ vậy.

Sau buổi làm full time đầu tiên, em bị đau lưng một cách kinh điển theo bệnh của các sinh viên lần đầu tiên bước chân vào công việc full time, 8 tiếng bên máy tính, ngồi thẳng lưng 1 chỗ. Thế là em gục xuống bàn ngủ. Và đấy là khi em biết ai được gọi là “cảnh sát”. Chị Huyền phát hiện và gọi em lên gặp. Trước khi gặp chị em lôi Culture book ngay lại, giở đúng tên và thấy nick name “Chuê mama”. Tự nhiên lại càng thêm sợ hãi. Dĩ nhiên bây giờ em quen với phong cách của chị và chẳng sợ chị nữa, lại thấy rất thân thương khi chị gọi em là bé Nấm rồi kèm theo đó là nụ cười tươi như hoa.

Ngày đầu tiên đi làm của em còn là buổi họp giao ban lần đầu tiên trong đời – buổi họp giao ban vào sớm sủa của sáng thứ Hai. Thực lòng em đã buồn ngủ rũ rượi khi cả BS họp cho đến khi anh Nghĩa giới thiệu em là nhân viên mới. Các chị Mai mèo, Mai khoai tây, Linh, Tâm, Thu, Nhàn cứ chỉ nhìn em cười chẳng hỏi em thêm câu gì. Em ngại ghê gớm vì cứ nghĩ sự hiện diện của mình chắc hẳn sẽ có chút tò mò cho các anh chị chứ… Hóa ra là em lầm tai hại. Cho tới khi càng làm và phát hiện ra thì…

Bây giờ em yêu quý chị Mai mèo vì sự quan tâm em những điều như “Cái Nấm đi thẳng lưng lên!” (khi em đi làm muộn những ngày đầu tiên vài phút mà cũng thót tim sợ chị Huyền lại mắng), “Nấm ơi em mặc váy đẹp mà sao hôm sau em lại mặc bình thường như công chúa Lọ lem”… Lúc nào gặp cũng thấy chị Mai mèo cười trìu mến, thân thiện. Hỏi gì cũng được chị Mai tận tình giải đáp, xin khóa phòng cũng được cho ngay ko có lôi thôi :”>…

Chị Tâm tới khi chuyển sang Thái Hà suốt ngày nghe điện thoại của Nấm, cho tới khi biết cái Nấm gọi điện thì phát chán bảo chẳng thèm nghe nữa. Tất cả cũng chỉ tại cái website khiến chị em ta điên đầu nhưng lại thân nhau hơn. Cả do Business Book Review và những cú shock bình chọn chứ… Cả chuyện ngồi tầng 2 mà in ấn em cũng lại mail chị Tâm: Chị Tâm ơi in giúp em nhé, em xuống với chị ngay bây giờ :X :D. Hôm qua đi làm ngày sát cuối lại được chị lo tụt huyết áp mà lấy hộp sữa nhắc uống ngay… Hôm nay lại định cho em ăn bánh, nhưng em không ăn mà chỉ xin vài thìa nước lọc...

Hằng bằng tuổi, 2 đứa hợp nhau đến toàn bị trêu là người yêu sến chuối vì vụ mỳ tôm ngăn bàn, móc khóa, bánh mỳ… Lại suốt ngày lên phòng BS tầng 2 là bảo sao trên này mát thế chẳng bù ở dưới nghe thương làm sao…

Chị Linh hồi đầu ít nói nhưng như được thể thấy cái Nấm còi cọc và hay bị trêu cho xầm xì cũng cứ hùa vào trêu em. Thích nhất chị Linh khi em nì nèo xuất sách lại nhăn nhó càu nhàu, nhưng cực quan tâm bảo em phải gọi em Bình thực tập xuống bê sách lên – lo rằng cái Nấm còi cọc bê cả thùng 9 cuốn Hitler chắc sẽ gãy xương mà khóc lóc ăn vạ ở giữa tầng 1 Alpha…

Chị Nhàn thì lúc nào cũng hiền dịu, nữ tính. Cho tới khi có thêm công việc ngoài chăm sóc khách hàng, vụ mở thẻ BS VIP đã khiến chị thêm vui vẻ và có hứng thú đối đáp với em, lại còn tận tình tết cho em 1 lần mớ tóc mà theo chị tết kiểu “kinh khủng gì đó” sẽ không bị già. Còn em thì toàn thích tết 3 cho đơn giản.

Chị Thu với nụ cười đặc trưng, hồi đầu cùng phòng với chị ở tầng 1 (kho BS bây giờ) hay phòng BS tầng 2, cứ lần nào chị cười là em … nhịn cười. Eo ơi tiếng cười “man rợ” nhưng rất sảng khoái. Từ hồi chuyển xuống phụ trách kho, cứ lần nào em xuống tìm sách là bị mắng “Cái Nấm vào đây làm gì?”, ôi thật quyền uy đấy nhưng em chẳng sợ vì biết tính chị thật ra tốt bụng mà dễ thương lắm. Thế nên em cứ sờ mó tay chị mà cười hì hì, ko quan tâm bị mắng bị chê mà đi làm việc của mình như thường…

Nhắc tới BS còn không thể không nhắc tới anh Nghĩa. Anh Nghĩa ko gọi cái Nấm hay con Nấm hay bé Nấm mà toàn gọi là bạn Nấm. Anh Nghĩa rất trẻ con, bắng nhắng và thân thiện khi làm việc. Lúc bảo thủ chỉ về cái chuyện nút chờ hàng màu đỏ hay ghi, nhưng lúc nghe giải thích cụ thể và minh họa màu mè từ mail của em, lại gật cái rụp. Thành ra là em khá nhờn và quý anh như anh trai.

Chị Thủy top lúc đầu em sợ uy chị nhưng sau cứ thấy gọi “gái ơi, gái ơi” là em cũng phì cười hồi tâm chuyển ý. Chị Thủy cười thì cũng ko kém cạnh chị Thu. Mà may thay 2 chị em ngồi đối diện nên cứ nhất cử nhất động cũng có thể thấy: nào là cái Nấm quàng chăn đi làm, cái Nấm khoác áo khoác giữa cơ quan… Chỉ cần thế thôi em cũng thấy ấm áp vì được quan tâm.

Anh Đức cũng nhắng kinh khủng. Nhớ tuần trước thôi em hỏi mấy thông tin hành chính, quay sang em ngơ ngác mà bảo “Em vào trước anh em phải biết hơn anh chứ”. Ôi thế là hóa ra em là tiền bối nhỏ tuổi trong phòng BS. Anh Đức có bảo cho em con cá màu tím đựng trong cái hộp nước đục ngầu về làm quà chia tay, bảo là phơi nắng ra nó sẽ xù có màu rất đẹp. Nhưng thôi, em để lại Alpha nhé, anh cứ giữ lấy coi như đấy là quà của…Nấm tặng cả công ty…

Chị Trà nói chuyện nhanh, hay hát nghêu ngao các bài tình khúc cũ. Chị Trà đẹp ấn tượng và thu hút em đúng kiểu sao Nhân Mã. Đúng đích thị chị là người phụ nữ Nhân Mã tinh tế, thích nhìn ngắm mọi thứ theo cảm nhận từ một người quan sát, tự nhiên, gần gũi, đáng yêu…Em gửi chị Mai mèo cái xô nhỏ, chị sẽ dùng để cắm hoa tươi ở phòng mình nhé (dù cho em bây giờ đã bị soán chỗ rồi hihi)

À anh Vương. Anh Vương hiền lành chăm chỉ và nhút nhát. Anh Vương cần mẫn như con ong xếp sách rồi đi giao hàng. Đến lúc em sắp đi lại chẳng tặng anh được áo Hành trang sinh viên. Nhưng em sẽ phím xem chị Phương có thử thách nào cho nội bộ - như 1 cuộc thi có thưởng và nếu anh tham gia phần quà sẽ là chiếc áo Hành trang sinh viên trị giá hơn 100,000 đồng. hihi

Anh Cấn Đình Việt lúc đầu em thấy rất kỳ lạ nhưng nói chuyện rồi lại hóa ra anh giống cậu họ của em – từ việc quyết tâm và chỉn chu, logic trong công việc, quyết liệt và chắc chắn nữa chứ. Em cảm ơn anh vì đã có lần khao em sữa chua đánh đá, ké cùng chị Phương và ké cả em Thu thực tập viên.

Sẽ còn rất nhiều người em còn chưa nhắc tới, những người thân thương và đáng yêu trong mắt em. Thôi thì em vẫn sẽ còn đi qua đi lại Alpha nhiều lần thăm anh chị.

Em chào anh chị nhé! Em sẽ rất nhớ và lưu giữ những cảm xúc quý giá khi làm việc tại Alpha, tại bizSPACE cùng anh chị. Ngày mai không gặp em ở cơ quan nữa cứ nhớ em và gọi em tới nhé, vì có khi em cũng thấy nhớ cuồng cả chân thôi ạ. Hôm nay kết thúc đợt làm, dù là đã lên kế hoạch từ hồi quyết định làm full time, nhưng em bị rịn và cũng thấy khó xử lắm...

Em Nấm - cái Nấm - con Nấm - bé Nấm"

-- 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...