Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

Thời của đám đông,

Đặc biệt khi bạn tổ chức một sự kiện, dù to dù nhỏ, giấy mời/lời mời phát đi thì chắc là bạn chỉ mong khách đến đông đủ. Trong một HN gần đây, có một chị ghé tai mình bảo: tao ước gì mỗi cái ghế mọc lên một cái đầu, mình cười haha vì ý nghĩ đó của nàng, phần nào thấy cái sự lo lắng thế nào khi vắng khách. Đến phút chót thì người thay thế ít danh cũng được. Còn VIP thì quá tốt. Có đôi khi mình tự hỏi chả hiểu VIP có giỏi thế không mà bao kẻ săn đón cung kính ngưỡng mộ, có lẽ họ cung kính với cái ghế/cái chức danh ấy chứ không phải con người ấy.

Mình vốn sợ chốn đông người, ngày càng sợ. Cứ chỗ đông, nếu điều kiện cho phép, thì sẽ xông ra chỗ vắng. Rất thích một mình, cái kiểu tự kỷ này nghe chừng không hợp thời J. Đa số sẽ thấy nó bệnh bệnh, làm sao mà lại thích một mình được nhỉ?! Mình cũng thấy có một lớp/một bộ phận những kẻ tự kỷ như thế, thích một mình. Độc lập, bản lĩnh và hơi ưu tư. Nhưng dù sao những kẻ một mình được là những kẻ đầy đủ, tự bản thân họ đầy đủ. Chưa nói chuyện có cần hay không cần người khác nhưng thế giới riêng của họ/bản thể của họ đủ đầy. Đó là điều không phải ai cũng có thể. Có lẽ cũng nên mừng vì điều ấy,  nhỉ!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...