Càng ngày càng quý những lúc làm những
việc không dùng đến cái đầu nhiều.
Như khi dọn nhà. Như khi rửa bát. Như khi trồng cây. Như khi pha cà phê… Có lần
nhìn các cô bartender, mặt mộc, đẹp, lạnh, quần áo gọn nhẹ, không hở hang,
không đồng phục. Khách hàng có đông, ồn ào đến đâu cũng mặc. Thế giới phía
trong quầy chuẩn xác từng động tác, nét mặt không xúc động. Cái sự chuyên
nghiệp của các cô từ nét mặt đến động tác tạo một thế giới riêng biệt, hình
thành một ranh giới vô hình với những lề luật mà những kẻ tham gia phải tuân
theo. Dù lý do có là chủ quan hay khách quan thì cũng đã thành công. Toàn bộ
vòng ngoài của khách hàng, đa số nam nhân. Bị hấp dẫn bởi sự đẹp, sự lạnh đó và
lặng lẽ thưởng thức trong tiếng nhạc, không quá khích. Liên tưởng rằng cuộc
nào, dù cuộc chơi hay cuộc làm có lẽ việc thực sự thiết lập và mặc định được lề
luật, ranh giới để quy định lẫn nhau là điều không nên coi nhẹ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Muốn,
Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...
-
"Hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng con người sẽ thay đổi nếu được nghe những lập luận đủ hợp lý. Nhưng thực tế thì ngược lại. Trong rất nh...
-
Trích note của FB Lê Hồng Lâm. Đọc thôi mà phát mê cái thư của anh này haha. "Anh Tần Phấn (Cát Ưu), một nhà phát minh khoa học t...
-
Không gì mãi mãi – Cả khổ lẫn vui đều sẽ qua Trên con đường tu tập này, có một sự thật mà mỗi hành giả cần luôn luôn ghi nhớ: không có đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét