Đã có lúc muốn nói với cô út rằng: quần áo trước hết phải
làm ta hài lòng đã, nghĩa là ta cảm thấy thoải mái trong bộ đồ đó, nó phục vụ
mình, phục vụ cơ thể mình, trước hết là thế, sau mới là mọi người cảm thấy thế
nào. Còn nếu ngược lại thì không được. Nghĩa là mọi người thấy đẹp thấy hay
nhưng ta không thoải mái thì say no. Đừng cố, vì cố là khi đó trở thành nô lệ
của quần áo. Nên đừng cố mặc một thứ thấy người khác mặc đẹp hay mặc một thứ
người khác áp vô hay mặc một thứ vì nó đắt, vì nó có thương hiệu, vì nó đang là
mốt … Cái gì cũng vậy thôi. Còn nhớ ngày trước một người bạn hay bảo sao đồ của
tụi thiết kế nước ngoài trông đểu đểu, có khi như mớ rẻ rách mà mặc vào thích
thế, thoải mái thế. Mình nghĩ có lẽ nó đạt được điều này. Hay trang phục nói
chung có lẽ phải đạt đến điều này, thực sự vì cơ thể con người.
Với bọn trẻ con, chợt nghĩ, chúng sẽ đi dần từ việc làm mọi
thứ theo chỉ đạo, mong muốn của người khác, cho đến khi làm vì nội tại nó mong
muốn thế, đó là quá trình chuyển dịch những quyết định từ ngoài vào trong, từ
quyết định của người khác đến quyết định của mình. Từ người khác quyết định
chuyển sang mình tự ra quyết định. Điểm đánh dấu đó gọi là sự độc lập, có chính
kiến hay cá tính. Đánh dấu sự trưởng thành. Và người lớn có trách nhiệm giúp
cho chúng ra quyết định đúng chứ không đơn thuần là quyết định vì thích hay
không thích, vì bản năng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét