Tranh thủ đọc Biên bản chiến tranh, nghỉ mắt chút nhìn ra
đường thì lại nhớ Tiểu Thời Đại của anh chàng Quách Kính Minh trẻ tuổi tài
năng. Nhớ chung chung là cảm giác về sự hỗn loạn của China đô thị đương đại, liên tưởng
đến Vina đô thị đương đại. Trong khi đó, một dãy bàn đằng sau cỡ 15-20 anh chị
tụ tập ồn ào chúc tụng bia rượu váy áo. Tiếng chén dao dĩa rổn ràng. Tiếng
nhạc, tiếng TV… Phía ngoài cửa kính mấy anh công an liên tục có nạn nhân bị
tuýt còi. Những kẻ ngồi trong ô tô lướt trên đường thì khi cau có, lúc tươi cười
như thể thế giới ngoài kia chẳng thể chạm đến kẻ ngồi yên máy lạnh trong xe.
Một chị đi một em xe máy bé xinh phi vào sân trùm kín áo váy chắn nắng hè, cái
áo xòe ra như con bướm, có phần mũ chùm 1/3 cả hai bên má.
Mình thì đang ở đoạn đầu của BBCT, đoạn Phước Long thất thủ,
báo hiệu SG thất thủ, dịp GS và đón tết nhưng không khí hoang mang, phủ trùm
tang tóc ảm đạm. Đánh nhau/chiến tranh, suy cho cùng vì mục đích gì, thắng hay
thua, đều thua cả. Mất máu xương của con người đều là thua cả.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét