Tối qua, từ dưới nhà lên, thấy có
cuộc gọi nhỡ, gọi lại, tất nhiên là chưa nhận ra ai, mình thiểu năng cái đoạn
nhận ra người khác khi mà chả có gì nhận dạng ngoài giọng nói. Khi xưng tên thì
hồn nhiên huyên thuyên kha khá thời gian. Người bạn này cũng có nhiều kỷ niệm,
người yêu của một cô bạn thân hồi cấp 3, đại học. Cũng có thể gọi là một người
bạn vì chơi chung được với cả nhóm, khả năng hòa nhập cộng đồng của zai rất
giỏi, đặc biệt rất tình cảm, chiều phụ nữ, tâm lý. Có thể ngày mưa gió, giá
lạnh, đội mưa đi chợ về nấu cơm cho cả đám con gái. Muốn cái gì, bảo đi ăn cướp
chắc cũng dám J.
Ngày ấy zai đua xe rất cừ, lãng tử bạt mạng nên chơi rất vui. Sau rồi mỗi người
một ngả, zai cũng gian nan, giờ đã 1 vợ 1 con. Hỏi con gái mấy tuổi. Kêu 3 tuổi
2 tháng. Mọi việc ổn cả. Vậy là mừng quá rồi. Rồi cũng đến lúc an ổn cả. Cảm ơn
vì đã liên lạc. Lần này thì không để thất lạc nhau nữa, nhỉ! Zai vẫn là một
trong những người đàn ông – người bạn tôi khâm phục. Vì sự giang hồ và trái tim
chân thành, vì dám hành động, dù điên rồ. Vì đó là thứ đàn ông tính mà tôi
chuộng J.
Nói bạn cũ gọi điện, cách đây đâu
khoảng 2,3 tuần, cũng 1 zai lớp TAVB2 cách đây cũng cả 6,7 năm gọi điện, rồi kêu
hôm nào tụ tập, ok. cứ còn nhớ đến nhau gọi là ok rồi, tụ được hay không thì
tùy, nhỉ!
(ảnh mạng)
(ảnh mạng)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét