Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

Sang thu đi nghe Thu Hà.

Về đến nhà gần 1h sáng.

Nghe ở bar/lounge thì thường muộn. HT hay tự trào kiểu: đấy càng già càng sợ người, nàng đùa nhiều, dí dỏm và hay rơm rớm, cuồng tay cuồng chân hơn, lên cao hơn và xuống sâu hơn. Nàng bảo mỗi bài hát thích một câu, trong bài Biết mãi là bao lâu là “Ta là từng người buồn thì mãi mãi biết là bao lâu. Người buồn đi vòng quanh đời dài rộng cũ kĩ. Biết sao cho vơi nỗi sợ và mê si”. Và rằng đó là những người thích yên lặng quan sát chứ không mấy muốn tham gia vào cái cs ngoài kia nhưng lại không thôi những si mê bản thể. Mà có lẽ đúng thế. Mà nàng giãi bày nhiều. Mình thích nghe những giãi bày như thế, tự nhiên như nói chuyện, không diễn, không giả. Vì chắc nàng có nhu cầu được nói ra, được nói chuyện với những người bạn, đa phần là biết nhau qua âm nhạc, người  hát - người nghe, người nghe - người nghe thế thôi. Họ không quen biết nhau thật trong đời (ngoại trừ bạn bè mang vác nhau đi nghe, đi hát).

Lại nói biết nhau trong lát cắt của âm nhạc. Thì 3-4 năm nay đi nghe TD, cứ đến là thế nào cũng nhìn thấy một vài mạng mà cứ show của TD là có mặt. Họ chả bao giờ chào nhau vì có quen nhau đâu nhưng mà họ lại biết nhau trong cái không gian âm nhạc của TD, họ chỉ nhìn nhau thế thôi. Vì thế cũng không quá khi TD hay LQ hay HT... tự hào rằng họ có những khán giả chung thủy. Thế nào cũng biết họ có show gì, biểu diễn ở đâu, sắp có sản phẩm gì và lặng lẽ đi nghe, cứ lặng lẽ thế thôi, chả ai phải nói với ai nhời nào.

Còn ca từ của ĐB thì đúng là không có tiền lệ. Đậm đặc tự sự, để hát thì thật khó. Mà hay thì thật hay. Khi đang nghe, cứ như người nghe - ca sĩ - tác giả cùng đang vẽ một bức tranh, và cuối cùng, khi nốt nhạc, ca từ cuối cùng dừng lại thì mỗi người sẽ được một bức tranh của riêng mình.

H nhắn tin cảm ơn về một đêm nhạc tuyệt vời. Một chút quà SN dành cho tháng 8, bạn nhé, trong bề bộn đời sống mà tôi muốn thỉnh thoảng rút bạn ra, vậy thôi.


P/s: Nhưng nghe HT đêm qua xong thì sáng nay thấy có chút chìm chìm, chả hiểu vì sao :-). Khởi động bằng một ly cà phê nóng và Imagine của UL để lên nào. Âm nhạc của Beatle chả biết nói thế nào hơn, quá nhân văn. Như trong Imagine, cái thế giới thực này sẽ chẳng bao giờ cùng nhau đi đến được, có chăng chỉ mỗi cá nhân hay một số nhóm thôi, tự đi đến, bằng cách của mình thôi. Nên thế nó mới là Imagine nhỉ :-) "Imagine all the people living for today... Imagine all the people living life in peace...". Là giấc mơ về hòa bình, hạnh phúc. Nó vượt ra khỏi hiện thực, làm nên tư tưởng của người nghệ sỹ - "a dreamer"

Nghe bản thu trên youtube. Cái bạn này đúng là có góc quay tốt quá. Tks!





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...