Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

Cơm trắng, rau xanh, canh nóng.

Ngày cuối trước một kỳ nghỉ gọi là dài thì luôn muốn thu xếp cv gọn gọn để nghỉ xong không ngại J. Nói nghỉ dài thì nghĩ đến nghỉ tết vì sau đó cứ như kiểu não bị xóa trắng, bắt nhịp lại khá khó. Thì nhớ tiếp cái cảm giác bắt nhịp này trong Tháng hai uể oải của Đỗ Bảo, không thể đúng và tinh tế hơn, lại diễn ra với nhạc thì không thể phục hơn.

Ngày tôi ngồi đếm từng giây từng phút trống rỗng
Qua những căn phòng thênh thang. 
Tháng 2, thấy mình đang héo hon ở trong một thế giới buồn 
Khi bài ca năm mới mà ai còn nghe đến chán nhàm.
Làm sao thổi bay thành phố nhàu nát cũ kỹ
Những ngày bắt nhịp khó khăn. 
Tháng 2 có điều chi đợi tôi, mùa xuân một đêm lễ buồn
Một rừng cây không rễ ngủ bên dòng sông lạc mất nguồn.
Ơi bài ca năm mới thật buồn. 
Chỉ tôi và chiếc bóng tôi mặc tưởng.
Nếu thực ở đây gió ấm, nếu là bài hát của mùa xuân
Hãy kể cho anh về một con tim bàng hoàng vui trước những xa lạ.
Ánh đèn giăng đêm lễ thật buồn. 
Chỉ tôi và chiếc bóng tôi mặc tưởng.
Ơi bài ca năm mới thật buồn. 
Chỉ tôi và chiếc bóng tôi mặc tưởng.
Nếu thực ở đây gió ấm, nếu là bài hát của mùa xuân
Hãy kể cho anh về một con tim bao khắc khoải giữa tháng hai uể oải.

Mỗi khi HT cất lên "ơi bài ca năm mới thật buồn" thì nghĩ rằng nó buồn có lẽ bởi cách chúng ta đón nó nhỉ, dài lê thê với những nghi lễ chán nhàm, chả còn mấy thiết thực. Sự nhàm chán mới đáng sợ làm sao. Mới nhớ những năm trở lại đây bố, mẹ đã rút cúng lễ xuống giản tiện nhất, bữa cơm ngày tết như ngày thường, rau xanh canh nóng. Và cơm trắng, rau xanh, canh nóng chính xác là những thứ mình muốn trong bất cứ ngày lạnh nào, nhất là ngày nghỉ.  


(Ảnh đi cop)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...