Nghĩ về điều này khi đọc một đoạn ngắn bạn Sói ăn chay giả
nhời pv, mà cũng đã post cái đoạn đó bởi thấy đúng và âm thầm thích thú, về cái
việc phải cùng tầng thì mới thưởng thức được nhau. Bạn này thì mình rất hâm mộ
cuốn: Ý tưởng này là của chúng mình.
Hôm rồi vô tình xem bạn HL, một người đàn bà hát vô cùng cá
tính, nổi loạn, hay ho ca cái bản Thu cạn trên TV, khi máy quay lia xuống khán
giả lúc bài hát kết thúc, thấy cái cụm khán giả trong khuôn hình máy ấy, ngơ
ngác như gà mất mẹ, tồi tội.
Hôm nay từ một ý của một bạn yêu quý định gợi ý một người thân của
một bạn đi nghe nhạc cùng, cũng bảo bắt anh ấy nghe tội anh ấy ra. Bạn
đồng ý.
Bởi, không nói chuyện đúng sai ở đây, chỉ đơn giản là không
cùng tầng/sở thích/suy nghĩ thì nên tránh nhau ra. Cái gì chưa tìm cách có được
tiếng nói chung thì nên tránh ra vì nó vô cùng bất tiện, chả biết nói thế nào. Và
còn vì, để dung dưỡng mỗi cá thể khỏe mạnh, không nên bắt các cá thể ấy, trong
những vùng được lựa chọn, phải lựa chọn những thứ họ không thích/không có cảm hứng,
sẽ không có lợi. Đó là lý do vì sao mình nghĩ, dù có bất cứ sự chung sống nào,
mỗi người cũng nên có những khoảng riêng (trừ những trường hợp đồng điệu 100% thì mình vô vàn kính phục), để nuôi dưỡng cái tôi mạnh khỏe, bằng những cái thú riêng không cần sự cho phép, đồng ý của bất cứ ai dù thân dù
yêu. Tất nhiên cái thú ấy phải không được làm tổn hại đến người cùng chung sống.
Cái này thì mỗi người tự xử lý, nhể, không có mẫu số chung nào cả.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét