Trời man mác mưa gió se se thì lại tự nhiên thèm nhìn thấy
một đĩa xôi hoa cau. Trên đường về rẽ qua chợ TC, chỗ một chị bán xôi bao năm.
Khi tới nơi đúng lúc một mẻ xôi đỏ được dỡ ra khỏi chõ, tãi cho nguội, hương
nếp cùng khói mù mịt thơm thơm trong lúc trời đổ cơn mưa mới, phát hiện ra mình
thèm cả cái khói thơm này nữa.
Rẽ tiếp qua chị hàng hoa quả, nhấc một túi ổi quả nhỏ về.
Hôm kia hôm kìa thì sáng ra bạn qua CQ trên đường đi làm, mang cho mấy quả ổi
to vàng thơm lựng. Thật chứ khá lâu rồi mới nhìn thấy ổi chin vàng kiểu này.
Bạn bảo là ở cây nhà một anh bạn khác, nghĩa là cây nhà lá vườn.
Nói ổi nhớ hồi cấp 1, 2, đại loại là thời trẻ trâu, nhà bên
cạnh có 3 cây ổi dọc theo bờ mương, cứ trưa mùa ổi là thế nào cũng tụ tập leo
trèo, vắt vẻo ăn ngay trên cành. Ngày còn bà cụ của 2 đứa nhà ấy, lúc
nào cũng phải rình trốn vì nếu cụ biết là sẽ đứng quát, chửi từ cửa vống qua
vườn sang. Haha mà các cụ là thần giữ
của. Bà nội mình cũng vậy, gần đến trăm tuổi vẫn giữ, nhà có mấy cây táo nhiều
quá phải nhờ bọn trẻ con ăn hộ mà cứ phải trốn, bà mà biết thì cấm đứa nào mang
được cái gì qua cửa. Thế mà cũng cả gần 20 chục năm lướt qua rồi, thời gian
đúng là kinh khiếp.
Nhà mình thì hình như bao năm dù vườn rộng vườn hẹp, trong
vườn hầu như luôn có một cây ổi, gián đoạn thì cũng ngăn ngắn thôi. Giờ vẫn còn
một cây quả to, khá còi cọc. Mẹ thỉnh thoảng cứ để dành vài quả để mang về dưới
này. Ngày trước trèo 1 cây ở góc vườn, cố vươn người ra lấy một quả ở đầu cành,
rắc một cái cả người và cành rơi thẳng xuống đất, đau thì ít, sợ thì nhiều, sợ
bố phát hiện ra, trình bày với ông anh cả, nhớ mang máng là ông ấy bảo cứ để
đấy anh bảo là anh trèo rồi làm gẫy. Sau đó thì chả nhớ dư lào nữa.
Ổi vườn nhà bây giờ đây.
Ổi vườn nhà bây giờ đây.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét