Trời mưa lớn, mát lạnh. Mở lớn “Tình khúc Vũ Thành An”. Ứa
nước mắt khi BK ngân: hãy cố vươn vai
mà đứng, tô son lên môi lạnh lùng, hãy cố yêu người mà sống, lâu rồi đời mình
cũng qua... xin em đôi môi thật thà… Có lẽ cũng phải đến cả chục năm, không
dám nghe sâu vào những lời như thế này. Nhưng tác giả vẫn đúng: “xin em đôi môi
thật thà”. Dù có xót xa, cay đắng, cũng xin em, thật thà.
(em Tóc Tiên đã ra hoa khi HN bước vào những ngày mưa :-))
(em Tóc Tiên đã ra hoa khi HN bước vào những ngày mưa :-))



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét