Khoảng 2, 3 tuần nay hình như
không mua cuốn sách nào. Bằng giờ này tuần trước có lượn lờ ở PNC trong garden nhưng cũng không lấy được cuốn nào. Trong đầu khoảng tháng nay không có một
cuốn nào định mua cả. Đâm đầu vào 2 show nhạc rồi lơ lửng khéo cả tuần nữa. Tối
nay đi ra đi vào thì lục trong đống cũ xem cuốn nào đọc chưa đâu vào đâu thì
đọc lại cho tử tế từ đầu, thay đổi cái kiểu đọc vì thích cứ láng va láng váng.
Việc mình cứ láng váng, đọc cái
mình thích bởi với mình cái sự đọc nó cũng đơn giản như bất cứ thú giải trí
nào. Đọc là đọc thôi, như uống cà phê, xem một cuốn tạp chí, vài trang blog,
mua một cái váy… thế thôi, đơn giản, tự thân, không cao siêu khoác áo gì cả. Bởi mình cũng chả đọc để nghiên cứu hay theo yêu cầu của công việc gì cả. Chỉ đọc đúng như giải trí thôi, thuần túy cảm xúc. Nên
cũng khá căng thẳng khi nghe một số đồng chí cứ nghiêm trọng cái dân tộc này vì không đọc nên
không phát triển bằng dân tộc khác abc dựa trên những thống kê abc. Hay phân
cấp người đọc và không đọc, coi thường những người ít đọc, đại loại thế, chả
đọc thì xem, nghe, có vấn đề gì đâu. Nói chung nếu nói về việc không/khó phát
triển, nó là rất nhiều thứ, còn cứ ngồi đọc không mà thăng được thì cũng đọc
thôi nhỉ, tội gì phải vất vả J. À mà biết đâu họ vĩ mô, còn mình chỉ vi mô thôi, nhỉ!
Rút Lời bộc bạch của một thị dân,
Márai Sándor ra. Với tác giả này ép phê cuốn Bốn mùa trời và đất, là một trong
những cuốn dạng đoản văn thích nhất đến giờ và dự là vẫn thích đến cả chục năm nữa :-). Giữ và đã tặng những người bạn thích sách. Còn
cuốn này thì sẽ tập trung đọc cho tử tế trong 2,3 ngày tới, nhỉ. Toàn làm thứ
mình thích thôi, chả làm thứ cần phải làm gì cả.
Hôm lâu lâu tặng đi một lố sách
thì treo cái stt là: mua kha khá, đọc chả mấy và cho đi là thích. Cũng kha khá
nhiều năm nay gửi sách tặng cho 3-4 người bạn trong Nam , ngoài Bắc thích sách. Phải là
những người đọc thực sự thì mình mới tặng, không tặng cho vui. Vì với sách nếu
tặng sai thì thành ra vô duyên, mà nói chung cái gì tặng/cho sai, nghĩa là
không hữu ích cho cả đôi bên thì đều là vô duyên cả. Hay như đi nghe nhạc cũng
thế, sai người đi cùng thì cũng phiền ra phết. Người thích rock lại bắt ngồi
nghe sến sẩm thì đứng hình. Thế nên sự chịu khó quan sát và tinh tế làm cho cs dễ chịu rất nhiều :-).
À mà nói chung đều tay mua sách
nhưng sách của mình cũng chả phải giá trị gì, toàn ở mức đọc chơi chơi xong rồi
bỏ đi hoặc có giá trị với bản thân mình trong vài năm, hoặc chục năm là hết
date, không có giá trị gì cao sang hơn cả.
Mà mình đúng là đầu óc đàn bà đọc, cứ cái gì nhiều chất xám, số má, học thuyết phức tạp cao siêu cái là đứt ngay. toàn thích tản văn tùy bút, linh ta linh tinh. À mà hôm trước nói về chuyện đọc tý có một số em bảo, chị thế tản văn nó là cái gì?! uh, nó là cái gì nhỉ, có lẽ là cái thứ đàn bà hay thích, lan man, suy diễn, dễ gây hoang mang ^_^
Mà mình đúng là đầu óc đàn bà đọc, cứ cái gì nhiều chất xám, số má, học thuyết phức tạp cao siêu cái là đứt ngay. toàn thích tản văn tùy bút, linh ta linh tinh. À mà hôm trước nói về chuyện đọc tý có một số em bảo, chị thế tản văn nó là cái gì?! uh, nó là cái gì nhỉ, có lẽ là cái thứ đàn bà hay thích, lan man, suy diễn, dễ gây hoang mang ^_^

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét