Hôm nay em đi tỉnh về thì nghĩ về tỉnh lẻ, vì cứ tiếp xúc,
quan sát chán ra rồi không ngăn được ý nghĩ, rồi lại nhớ đến cuốn Những vĩ nhân
tỉnh lẻ, chả nhớ chính xác nội dung dư lào, có nhẽ phải tìm đọc lại để xem có
nghe ra điều gì trong một quy chiếu thời gian và không gian mới.
Cái đơn điệu một mầu của những tỉnh lẻ mà mình biết thì đúng
là không đủ khả năng ngôn từ để diễn ra chỉ cảm thấy thôi, đôi lúc sờ sợ. Đi thì
đa số hay có kiểu khen rằng ôi rộng quá, bình yên quá abc nhưng bảo về ở thì đố
con thiêu thân đô thành nào dám. Tất nhiên thế chẳng có nghĩa là khen đám thiêu
thân thành thị, hay chê bai gì, bởi chẳng phải ai cũng có khả năng và nhu cầu của
con thiêu thân nên ở tỉnh có khi họ lại sướng nhưng cá nhân mình vẫn có nỗi
sờ sợ sự u buồn tổng thể đấy, sự tẻ nhạt, đơn điệu của đời sống. Mà chả cứ ở tỉnh, mà ở
đâu sự đơn điệu của đời sống trồi lên là nỗi sợ của mình đều từ từ thành hình
và sẽ rắp tâm bỏ đi khi nó lớn hẳn, thật là. Cho dù, cũng vẫn biết rằng, kẻ ở lại là kẻ được nhưng kẻ đứng dậy bỏ đi, có vẻ lại là kẻ mạnh, chả biết được, nhỉ, làm gì có mẫu số chung.
(ảnh đi cop)
P/s: "cậu có biết khát vọng nào lớn nhất trong con người không?… Đó không phải
giấc mơ về quyền lực, danh tiếng, tiền bạc hay tình ái… Đó là khát vọng được sống
trong sạch và hồn nhiên, như đứa bé trần truồng giữa dòng nước, như cây cỏ đắm
mình giữa ánh sáng, khí trời. Đó là giấc mơ bền chặt nhất, đó là khát vọng giàu
nhân tính nhất của cõi đời…" - Các vĩ nhân tỉnh lẻ. DTH.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét