Cả một thế hệ, vài thế hệ bấu víu vào nhau với vô số các lễ nghi trong
quan hệ, tình người thiết thực chả biết là mấy trong đó hay rút cuộc cũng chỉ
là nỗi sợ tha nhân mà thôi. Sợ bị bỏ rơi, suy cho cùng là nỗi sợ rất con người
nhưng mỗi thế hệ thể hiện khác nhau. Bọn sau này chúng đối diện với nỗi cô đơn
bằng cách đi xuyên qua nó, bày nó ra và sẵn sàng lấp đầy bằng sự tìm kiếm không
ngừng những giá trị văn hóa, giải trí khác chứ không kết bè kết đảng như thế hệ
cha chú.
Sao mà phải đi đám ma mấy chục, mấy trăm con người, kể cả những người
chả biết đấy là đâu, chả biết mặt mũi cái người nằm xuống dư lào, cũng thương
vay khóc mượn. Rồi bao nhiêu con người, chả hiểu thời giờ vàng bạc thì để mà
làm việc cho hữu ích, chứ nghĩ bụng chết nằm xuống là hết, 100 thằng hay 1 vạn
thằng viếng thì cũng là cho cái bọn còn sống, chứ người nằm xuống thì được cái
gì mà cứ nhân danh.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét