Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

Một chút cho tháng 7 âm,

Tối qua trong giấc mơ thấy G, giấc mơ không ngắn mà sáng ra không nhớ chính xác, chỉ nhớ 1 điều là việc anh mất là không đúng, chỉ thế thôi. Lục lại NK, của năm trước hay năm trước nữa, hình như cũng dịp này cũng trong giấc mơ là G.
Sáng cf đọc lại NK ra cái đoạn đi nghe Như cánh vạc bay với anh, khi về, bắt taxi mãi không được thì lao ra giữa đường thốt lên rằng: trời đất ơi zai xinh gái đẹp như thế này mà sao không cái taxi nào đón là sao?! G cười ngất vì độ rồ bất ngờ của mình. Hôm ấy hình như TD hát Ru đời đi nhé, em rất buồn cười vì anh cứ len lén tí lại nhìn xem cô này có khóc không. Đến nỗi cô suýt khóc thì dừng lại được. Đấy bị cái tật cứ bài nào chạm vào tim phổi là khóc ngay được. Cũng là lần đầu em nghe TD hát Trịnh, thấy hay kinh khiếp, chết ngay từ phút ấy anh chàng này.

Có những khoảnh khắc vĩnh viễn không bao giờ trở lại anh nhỉ.

Thì lại nhớ thời điểm đó, dù em biết rõ mọi điều về anh nhưng sẽ vẫn đồng ý lấy anh nếu anh đồng ý như thế, buồn cười. Khi đó em 30 rồi chả phải trẻ trâu thế mà dù có hỏi để mà nghĩ suy cho chín chắn đến mươi lần, nếu phải thế, em vẫn đồng ý nhưng em biết anh thì không vì đó là bất công cho em. (Em còn nhớ anh hay kiểu này đừng yêu anh nhé :-). Em thì chả nói chả rằng nhưng cả anh và em đều biết, em đã thương ai thì không làm sao dừng lại được). Và vì, anh còn quá  nhiều sân si. Nhưng em thì biết vì mình cần người này suốt đời, như một người bạn, một người đồng cảm và anh cũng cần em như thế. Em biết chứ, em đã biết gì thì sẽ biết trong cả cuộc đời như thế, chẳng bao giờ nông nổi cả. Khốn thay lại chẳng bao giờ nông nổi cả. Hoặc em cũng chẳng điên cuồng lên đòi lấy anh nhưng sẽ theo nhau cả cuộc đời này. Em đã có kế hoạch về sau chúng ta là hàng xóm hoặc sống chung nhà, mỗi người sẽ có cửa riêng để đi ra. Em đã có kế hoạch rồi mà. Vậy anh đã đi đâu, một con người bằng xương bằng thịt hiện hữu như thế sao lại có thể trong phút chốc tan loãng vào không khí, không còn dấu vết hình hài gì cả, sao lại có thể như thế chứ?!. Thế nên bao lâu nay với những người yêu dấu có liên quan, em chỉ cầu mong người mạnh khỏe, để còn người đấy tôi đây, chứ không dám tham vọng sở hữu, chỉ cần người khỏe mạnh, còn sống trong cuộc đời này, vậy thôi, không tan biến vào hư không. Vì sự không hiện hữu của người có thể giết em dần mòn. Em không quá đâu, thực sự đã rút mòn dần sinh khí của em. Và vì thế, chết với em là hết.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...