Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Một chút về vong nhân,

Chết với em, là hết. Thế nên, có lẽ đúng là thay vì nói/tập trung quá nhiều đến vong nhân đã chết, hãy nói/nghĩ đến vong nhân đang sống, có lẽ thiết thực hơn.

Vẫn thích cái đoạn này của Ms NTT

“Vong nhân không chỉ để nói về những người đã chết, những linh hồn lang thang vất vưởng. Vong nhân là những con người, những linh hồn, những bản thể đã quá xa rời Bản Ngã, trôi dạt trong nhân gian vô phương hướng. 

Bản Ngã và trí huệ như một sợi chỉ mỏng manh gắn kết với nhau xuyên suốt thời gian, xuyên suốt vô lượng kiếp. Con người ta bị ham muốn lôi kéo mà tuột tay khỏi sợi chỉ mỏng manh ấy, bị vô minh che lấp mà không nhìn thấy đường về với cội rễ của mình, đó là vong nhân.

Đau khổ sau chồng lấp lên đau khổ trước, thù hận kiếp này mạnh mẽ hơn, chúng ta trôi tuột đi giữa những ham muốn vật chất, giữa danh vọng và quyền lực, giữa luyến ái mà cứ nhầm tưởng là tình yêu, cái vòng xoáy ấy làm chúng ta càng sân hận hơn giữa những cơn sóng nhồi của vọng tưởng và hối tiếc những thứ chưa bao giờ chúng ta có được.

Thay vì cúng cháo, đốt áo giấy cho vong hồn, có lẽ hơn cả là nên thắp một nén hương và tĩnh lặng ngồi xuống, đóng lại các ngũ quan để quan sát thật kỹ càng Ta. Chẳng phải để mạnh mẽ hơn, chẳng phải để nhìn thấy tương lai hay thôi vọng tưởng, mà chỉ đơn giản, trong sâu thẳm đâu đó, có tiếng nói cất lên cho ta chút niềm tin hơn để tiếp tục hành trình vượt qua những coi u minh này”.

Của Nguyễn Thu Thủy (Bellisima Thủy)
(Ảnh Travip)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...