Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

Chớm thu,

Cái không khí mùa thu suy cho cùng thì rất là gợi cảm. Chả trách thế mà thiên hạ nhắc nhớ không thôi. Càng trở nên quý khi mà một năm được có vài tuần. Hôm trước đọc được ở đâu đó rằng người ta nhớ thời gian chứ không nhớ không gian, đại loại thế, mà mình cũng không chắc thế. Ví dụ thế này, những người phải xa HN, chủ động hay bị động, binh biến hay thiên di do mưu sinh hay thời cuộc, người ta nhớ những khoảnh khắc giao mùa, những cơn gió lạnh hay se se mùa thu chứ người ta chả nhớ cái tháp rùa, đại loại thế. Nên suy cho cùng, cái nhớ là cái cảm giác nhỉ, rất khó định hình và sắp nó cụ thể vào đâu được. Và mùa thu HN đúng là đáng nhớ như thế. Cảm xúc là cái vô giá và phải cố gắng mà giữ, mà nuôi dưỡng.
Hôm nay thì hẹn một em hay ho, vì bỗng muốn được nghe một người hay ho nói chuyện, muốn một cái gì đó mới mẻ trong cái dòng chảy quá quen thuộc. Một cái gì đó khác biệt, văn minh.
Trong khi chờ đợi thì nhìn loang loáng thiên hạ lướt qua lướt lại, tai thì nghe TT với cái giọng tận dưới hầm sâu trong Đêm tâm sự bản phối trước 75 rất lạ, mà chả biết lạ chính xác là do nhạc cụ gì, chỉ rất thích, vậy thôi.

2 chị em chuyện vãn thì gần 2h, về lấy đồ rồi ra bể bơi, bơi quãng tiếng, tán phét với các chị em là chủ yếu, lên thành bể ngồi ngắm cả đống trẻ con người lớn nhốn nháo dưới bể. Về lao vào chỗ em móng tay móng chân rồi mua kem, về nhà hong tóc và gặm, mát lạnh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...