Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Một đoạn của Tôi 20++

Đơn sắc lên ngôi

Và chính những đối cực đó trong âm nhạc của Hurts đã mang lại một thứ xúc cảm mới mẻ và đặc  biệt khó tả đối với người nghe. Giống như một bức ảnh, khi độ tương phản được đẩy lên cực điểm, mọi màu sắc đã nhòa đi, chỉ để lại nổi bật hai mảng mầu đen trắng (monochrome – đơn sắc), tạo ra một khoảng “chân không” trong tâm trí. Và khoảng chân không đó trở thành không gian hoàn hảo cho tất cả mọi cảm xúc cứ thế trào ra, không cách nào ngăn cản. Người ta có thể lập tức bật khóc, nhưng không thể hiểu nổi có phải tại vì mình đang buồn hay không; hay có thể bật cười, nhưng không hề cảm thấy vui. Giống như mọi “nỗi đau” và “niềm hạnh phúc” trong tâm tưởng cùng lúc trào ra, hòa trộn vào nhau một cách hoàn hảo, khiến người ta không còn kiểm soát được ý thức về cảm xúc của mình, mà chỉ có thể cứ thế thổn thức, bâng khuâng trong “cơn thủy triều” của cảm xúc đó. Để rồi khi ca khúc cuối cùng của album kết thúc, cũng là lúc những cơn sóng lòng dịu lại, tan đi. Những niềm vui trước đó không còn chộn rộn, nhưng những nỗi đau cũng không còn nhức nhối. Và còn lại trong người nghe là một cảm giác tuyệt đối bình an trong tâm tưởng”.

Của Nick D.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...