"Đôi khi tôi tưởng mình chờ đợi tình thương
mến. Có lẽ đó là một cơn khát không thể nào nguôi: ai đã nếm trải, sẽ khao khát
suốt cuộc đời. Giữa chừng, tôi đã biết được rằng không thể nhận được tình
thương mến, luôn luôn chỉ có cho tình thương mến, đó là phương cách. Tôi còn
biết rằng không có gì khó hơn sự thể hiện tình thương. Các thi nhân, những
người có khả năng thể hiện qua ngôn từ mọi cung bậc của tình cảm, chưa bao giờ
làm nổi. Tình thương không có sắc độ như sự dịu dàng, không có độ nồng nhiệt
như tình yêu. Không thể dùng lời để diễn tả nội dung của nó, nếu nói ra thì nó
đã thành giả dối. Chỉ có thể sống trong tình thương, như trong ánh sáng và
trong không khí. Một sinh linh hữu cơ có lẽ không thể sống khác hơn là sống
trong nóng ấm, trong ánh sáng, trong không khí và trong tình thương mến.
Biết tất cả những điều đó, mỗi ngày càng bối rối
hơn và chắc chắn hơn trong sở biết, tôi không thể làm gì khác hơn là lần lượt
tới các cửa hiệu, và mua bật lửa, nước hoa, cravat và máy đục lỗ, đầu máy xe
lửa và toàn tập Victor Hugo. Tôi biết rằng tất cả đều vô vọng. Nhưng tôi còn
biết làm gì? Ta chỉ cho được cái mà ta có".
Márai Sándor

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét