Đọc đến cái đoạn này thì nghĩ là phải
lưu lại :-)
“Về đến Hà Nội, cảm giác đầu tiên luôn
là sự xuống giá tức thời của bản thân và sự tan tành của danh tính. Ở đây dường
như việc quan trọng nhất là có tiền – hoặc trông như người có tiền. Tất cả mọi
thứ thuộc về tôi đều sống trong trạng thái bản năng hơn – ăn, ngủ, chống chọi
cái nắng, tránh cho mình không bị ốm, không bị tan nạn trên đường, đi vệ sinh ở
đâu, đối xử thế nào với những người sẵn sàng đánh chửi mình. Mọi thứ đều trần
trụi, nhơn nhơn, đập thẳng vào mặt.
Cảm giác lại ngồi trên xe máy len lỏi
trong dòng người kín bưng như ninja – một dòng người vô danh, không khuôn mặt,
cưỡi những chiếc xe máy tay ga nặng nề - là cảm giác hòa vào một điệu nhảy mà
mình không biết chắc quy luật và không có lựa chọn nào khác là trôi theo dòng.
…
Trở lại lần này, cuộc sống ở HN trở nên
rõ nét hơn. Một buổi sáng, tôi ngồi chờ một người bạn trong một quán phở và bên
cạnh là một cặp nam nữ… không rõ là người yêu, vợ chồng hay anh em. Người đàn
ông còn trẻ - chắc mới ngoài ba mươi – đang cau có, sa sả mắng cô gái. Cô gái –
khoảng hai lăm tuổi – chỉ ngồi yên lặng nghe, không nói gì. Người đàn ông lúc
trước đã bảo nhà hàng làm phở không có hành. Khi họ mang phở ra, vẫn có hai ba
vụn hành, anh ta bắt họ làm bát khác, và cái bực này làm anh ta càng to tiếng.
- Sao em ngu thế, em cũng học cùng lớp
như người khác, cũng thầy đấy, cũng ngồi trong lớp, mà sao không bằng chúng nó…
Hảaa? Sao em ngu thế?
…
Còn cô gái kia; cô ấy sẽ không đứng lên
và nói vào mặt anh ta
- You go Fuck yourself!
rồi bỏ đi. Cô ấy chỉ ngồi đó nghe và tỉ
mẩn so đũa, lau thìa cho người đàn ông. Cô chắc đang cố thu mình nhỏ lại, cố
làm người đàn ông hài lòng. Một nỗ lực tương đối vô ích. Nếu bạn không đứng lên
yêu cầu được tôn trọng, nhìn chung người ta sẽ không cho không bạn sự tôn trọng
bao giờ.
…
Đây là HN. Cái đẹp và sự khổ sở của nó
lần đầu tiên làm tôi xúc động tận một chốn không tên trong lòng. Tôi biết là
sớm muộn gì, tôi cũng sẽ quay lại HN”.
Xuyên Mỹ - Phan
Việt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét