Thời còn
làm ở một cty về XB, tiện mua cho T một bộ FC về Mẹ, có
bài này rất hay:
Canh cá tràu mẹ thường hay nấu khế
Khế trong vườn thêm một tý rau thơm
Ừ, thế đó mà một đời xa cách mẹ
Ba mươi năm trở lại nhà, nước mắt xuống mâm cơm!
(Chế Lan Viên)
Bảo với bé rằng như chị bây giờ đây, chỉ muốn ở bên mẹ.
Còn em thì cứ mẹ nói gì cũng nhấm nhẳng. Nhìn thế, biết thế, tuổi nó thế. Chỉ
cho em, em đang ở đây này “16 tuổi: Mẹ mình thật là lắm chuyện”. Chị đang ở đây
“30 tuổi: Con muốn về nhà với mẹ”.
Mua cho nó rồi mình đọc là chính, cái nào mình
cũng thấy được hoặc hay. Chứ chưa chắc nó cảm được, chỉ thấy hay hay. Nhưng với
bọn trẻ, cứ nhồi vào thôi, có thể đến mười, hai mươi năm sau trải đi rồi mới
nhận ra được. Mình cảm nhận rất rõ điều này khi đôi lúc cứ nhìn mà sốt ruột
nhưng biết có sốt ruột cũng không làm gì được. Rồi cũng lớn, cũng khôn, cũng
sống được cả thôi. Lo mà làm gì cho mệt. Cứ làm được gì là làm thôi.
Nhớ bố ngày trước cứ thỉnh thoảng bức xúc cái bọn trẻ ngu
dại ngông cuồng. Người nào cũng có thời tuổi trẻ cả, nếu không ngu dại ngông
cuồng thì tốt nhỉ. Mà cũng chả biết được, chẳng có mẫu số chung nào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét