Đó là những người
mình thấy đã thoát. Chưa định nghĩa chính xác là họ thoát cái gì, như thế nào,
nhưng biết, họ đã thoát. Tiếp xúc biết là họ đã thoát.
Đó cũng là những
người vận động không ngừng. Những người sống đầy bằng những gì mình có, bằng
những gì mình tạo ra, sáng tạo ra những cái mới. Thật sự là khó, mà cũng thật
sự là quý.
Một câu của một
người rằng: từ 20 đến 35 mà không ngày nào cũng ăm ắp thì không có hy vọng cống
hiến cho xã hội. Không định khẳng định đâu đúng đâu sai, chỉ thấy có phần đồng
ý. Nếu không thế, sự mưu sinh đã là chật vật, nói gì đến cống hiến.
Một nền giáo dục tốt là đào tạo ra những người trẻ để cống hiến, không phải chỉ để tồn tại, mưu sinh thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét