Số Tết nào đó, có một đoạn
“Những ngày cuối năm,
bỗng nhiên tôi hay bắt gặp mình sau mỗi ngày làm việc, vào lúc 6h30 chiều … đều
đặn ngồi ở đấy, cái quán cà phê ngay góc phố… tôi uống một ly cà phê đen và hút
một điếu thuốc, rồi về!
Mới hôm trước, tôi còn
viết một bài tổng kết năm hoàn hảo và hạnh phúc. Tôi đã nghĩ mình đang sống
những ngày vững chãi và hạnh phúc của một người phụ nữ giản dị. Thế nhưng, cuộc
đời luôn đầy những bất ngờ và sẵn sàng lộn nhào ngay khi bạn không ngờ tới
nhất. Và thế là tôi bắt gặp mình ngồi đó, gặm nhấm cuộc đời mình, nỗi buồn của
mình, sự thất bại của mình …
Đã có nhiều năm, tôi
dứt ra khỏi thành phố của mình, dứt ra khỏi gia đình của mình. Quay lưng lại
với thành phố đầy rẫy những định kiến, sự khắc nghiệt và các mối ràng buộc. Tôi
hoàn tin tin rằng, xã hội giờ đã bước sang một trang mới, trang của những gia
đình hạt nhân năng động … chúng ta chẳng còn đủ kiên nhẫn để mải miết lựa mình
sống cùng với những người già bảo thủ bỗng dưng muốn kiểm soát cuộc đời mình.
Chúng tôi dám chọn, dám quyết định, và dám trả giá cho lựa chọn cho mình.
Vậy mà giờ đây, khi
tôi sống với những người đàn bà tất bật hy sinh … tôi mới hiểu rằng, chối bỏ
họ, cũng như ta đang chối bỏ chính bản thân mình. Và tôi đứng dậy, về nhà đúng
giờ … để cuộc sống ùa vào mình như nó vốn có … ”
(Trích bài của Linh Evil)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét