Câu
chuyện cà phê cũng tương đối dài dòng. Hay đùa rằng, trong các sở thích, thì mê
nhất là đàn ông, nhì là hát hò và ba là cà phê... Nói vậy chứ thích ngang nhau
hết, sao mà phân biệt được. Còn nhiều thứ nữa, mà cái gì cũng yêu cả.
Những
buổi cà phê trò chuyện tâm tình đã thưa vắng. Không bởi tình cảm vắng thưa mà
có lẽ bởi cũng không còn nhiều thời gian. Nhưng khi dừng lại ngồi với nhau thì
câu chuyện bao giờ cũng thú vị, cũng sâu, cũng hài lòng, cũng tự tại hơn rất
nhiều, cũng giản dị, cũng ấm áp hơn rất nhiều. Nó tựa như một độ lắng tiếp theo
của những người đã ngấm cái sự trưởng thành. Đã thôi không còn nhắng nhít lên,
thôi, không còn quan trọng hoá.
Cà
phê sớm/sáng, khi trời còn trong, còn vắng, dần hình thành hẳn thú cà phê sáng,
bỏ cà phê tối.
Cà
phê với công việc, lúc này thì cà phê là một cứu cánh, nhỏ nhẹ thôi nhưng đúng
là cứu cánh vì nếu không có cf thì không biết có đủ, có đầy mà làm việc không?!
có sẵn sàng, có muốn, có hứng làm việc không. Chắc sẽ thiêu thiếu. Giờ là
thường 1 ly bạc xỉu đầu giờ làm.
Cà
phê với SG, ĐN, Hội An, Tây Nguyên... dù nơi nhiều lần, nơi chỉ một lần, vẫn là
một nhung nhớ.
Nhưng mình lại không phải là người sành cà phê, uống thấy
vừa mõm là ok thôi, một cách rất cảm tính chứ bảo phân tích xem thế nào là cà
phê ngon, pha thế nào ngon thì bó tay, chả hiểu gì cả.
Đôi
khi, mê cà phê nhưng từ chối cà phê. Có thể bởi giờ đã biết cẩn trọng. Giờ đã
biết sợ. Sợ cà phê loãng ra. Người cà phê nhạt đi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét