Thời còn cái nhà sách của PNC ở Trung tâm chiếu phim quốc
gia, có lần đi xem phim thì phi vô đó mua được Trăng nơi đáy giếng.
Cái truyện này thì đã vô cùng thích. Dường như mọi truyện
của Trần Thùy Mai đều thích cả. Một trong những tác giả nữ của Vina hâm mộ. Một
chất Huế rất riêng, mỏng mảnh dịu dàng.
Về cái phim này thì thích: khuôn hình đẹp, cảnh đẹp, đặc
biệt là nhà Huế, quá đẹp đi vì có nhiều cây cối quanh nhà. Thích các cô giáo
mặc áo dài đi dạy. Thích mẫu người đàn bà đảm đang thu vén gia đình theo nếp
cũ, nhân hậu và vị tha… Thích nhất là động tác ủ trà vào bông sen trong ao nhỏ
vườn nhà của người đàn bà này.
Hạnh là một người phụ nữ quá đẹp, theo mọi nghĩa. Vì đẹp quá, vượt lên trên cái mặt bằng/vũng lầy đời sống nơi đấy nên đã nhận lấy bi kịch. Nhưng
cô đúng, vì khi yêu luôn mong người mình yêu được hạnh phúc, chỉ có cách làm là
sai thôi. Suy cho cùng, tình yêu, sự hy sinh, lòng tốt đặt nhầm người thì cũng
không thương tiếc làm gì, coi như là không may. Cái mối quan hệ mà khi mình
buông tay người ta cũng buông tay thì không nên hối tiếc. Hạnh, nếu có một cánh
tay thôi, kéo cô lại, nhưng đã không có ai làm thế, ngay chồng cô, người cô gắn
bó tôn thờ nhất cũng không có hành động gì, thì đúng là đau đớn. Trăng nơi đáy
giếng, chỉ có bóng thôi, không có thực.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét