...
“Con người ta luôn luôn ban ơn và mang ơn một cách vô
thức. Tôi đi xem Hồng Nhung hát trong một phòng trà, tôi cảm nhận được cô ấy
đang vắt kiệt năng lượng của mình trong buổi diễn, cô ấy như lên đồng. Cô ấy,
cũng như tôi, có đầy sở đoản, nhược điểm, và đã tự xé tim mình ra bù lại. Và để
ngồi đó thưởng thức, tôi thọ ơn người nghệ sĩ ấy. Cô ấy khơi gợi trong tôi
những hưng phấn nghề đã qua, thậm chí khiến tôi hổ thẹn bởi những lúc gần như
bỏ cuộc. Không chỉ nghệ thuật thức tỉnh tôi, mà bản thân cái lửa của người thể
hiện mới là thật sự chạm xoáy vào tim ta. Đôi khi trong cuộc đời, ta chỉ cần
thọ ơn một người, và mỗi ngày, ta chỉ cần làm một việc để đền cái ân đấy thôi,
cuộc đời này đã đẹp hơn lắm rồi. Và mỗi lần tôi bước lên sân khấu, tin rằng sẽ
có những ban ơn và mang ơn vô thức được nhân rộng, sẽ có những khán giả đồng
tâm tri kỷ mỗi ngày không phụ lòng người nghệ sĩ đã xé tim mình ra phụng sự đêm
nay, như vậy, là tôi thanh thản lắm rồi.
Và sự thanh thản ấy khiến Nghệ Thuật mãi mãi không già.”
...
Bài của Trác Thúy Miêu


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét