Khoảng cuối năm kia, kìa gì đó, cho T đi xem Thần rừng Lorax, thông điệp đại loại là hãy
trồng cây xanh, bảo vệ môi trường. Cái XH trong phim đã nhân tạo hoàn toàn, sản
xuất ra cây còn cái thế giới chúng ta đang sống thì chưa đến nỗi, nghĩa là vẫn
còn cây nhưng mà không trồng nhiều lên thì cũng gay hehe. Nhạc phim rất hay.
Nói đến trồng cây
thì nhớ nhà bạn H yêu quý có
mảnh vườn bé xinh mà cũng trồng cấy ra trò, trồng vào cả hộp xốp, rau dư để ăn mới
thấy quý. Trước nhà treo mấy giò hoa, trong nhà có mấy bồn nữa, rất dễ chịu.
Bạn trồng cả rau húng vào hai cái âu nhựa bé xíu. Tuyệt nữa là vườn phía trước
của nhà hàng xóm có một cây bưởi đang trổ hoa.
Nói đến hoa bưởi
thì nhớ năm kia đi lễ đầu năm, trên đường vào Đền có một bà cụ ngồi bán loại
hoa này, mà đến năm nay vẫn đi lại lối ấy thì không thấy cụ cũng không thấy hoa
bưởi nữa. Vào đến Đền, dừng lại nghe một giá Đồng, mọi người xung quanh hào
hứng, khói hương nghi ngút ... vẫn muốn đi lễ đầu năm mang về hoa bưởi, để lên
ban thờ. Thơm cái thơm của hương hoa với khói của hương trầm. Thích cả mùi
hương của ngọc lan, của hồng thơm mỏng mảnh, của bất cứ loài hoa nào tỏa hương.
Nhớ một ý rằng
sống ở trên đời có 3 điều không nên không làm: trồng một cái cây, viết một cuốn
sách và sinh một đứa con. Viết một cuốn sách thì không phải ai cũng làm được,
sinh một baby cũng vậy chứ còn trồng một cái cây thì chắc là ai cũng có thể.
Suy cho cùng sống
với thiên nhiên, cây cối hoa cỏ là cách sống hài hòa, đáng giá nhất. Nhà bố mẹ
vẫn luôn có một mảnh vườn nhỏ chạy dọc bên nhà, rất nhỏ, có một cây ổi, một cây xoài và kha khá cây linh
tinh khác. Còn nhớ cái mơ ước của mình là sau này sẽ có một cái vườn nhỏ, trồng
một cây ngọc lan, một bụi chuối, mấy khóm hoa đồng tiền đơn, mấy khóm gừng,
ngải cứu ... Nói đến mơ ước thì còn cả đống mà chưa cái nào thành hiện thực cả
hehe.
Và cái đoạn đó, hay
ngồi một quán cà phê mà cái view bên hông của nó hướng ra một con ngõ đủ rộng,
đủ vắng, đối diện là một ngôi nhà cũ có mảnh sân nhỏ và một bức tường rào sắt
có hồng leo đang trổ bông tưng bừng. Cái kiểu nhà này rất ít khi nhìn thấy ở
HN. Cái kiểu mà mọi sự điên đảo thay đổi phát triển đều dừng lại ngoài cổng.
Bình yên lạ lùng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét