Cho trẻ con CQ đi chơi 1.6 thì muốn nói chút về trẻ con.
Khi ngồi xem trong NHL với các cháu, trên sân khấu, các chú
nhảy loạn theo cái bản Gangnamstyle. Hơi có tý băn khoăn là giờ sao còn dùng nhạc
bản này. Mà sao lại dùng cái bản này cho con trẻ. Nhưng thôi, đôi khi trẻ nó cứ
vui vậy thôi cũng không nên quá nghiêm trọng nhưng dù sao mình nghĩ một đứa trẻ
mà cứ lớn lên trong sự ảnh hưởng của những thứ của người lớn thì cũng không ổn
lắm.
Trẻ con ở đây, bây giờ, theo quan sát của mình, luôn phải sử
dụng không gian của người lớn. Xem TV đến muộn, nghe bố mẹ nói chuyện cãi
nhau... tóm lại là chả cái gì mà người lớn không diễn trước mặt chúng nó. Hậu
quả thì mình chả dám kết luận. Cứ thấy bọn nó cắm mặt ngồi xem mấy cái phim dài
loằng ngoằng vina, hàn quốc mấy chục tập là mình thấy hãi. Đấy, ví dụ thế.
Quay lại cái chuyện những thứ kịch diễn ra trên sân khấu
dành cho trẻ, thì mình thấy miền Nam có lẽ làm tốt hơn. ở cái chỗ thực sự nghĩ đến trẻ con, biết về trẻ con và biết cách thể hiện điều ấy đúng mực. Sáng nay cô dẫn chương
trình mời các cháu lên xong bảo rằng cô chỉ ai mới được lên còn không là không
được lên, rồi đuổi thẳng cổ một cháu xuống vì cô không chỉ cháu, hãi quá.
Cũng không định so sánh, nhưng trẻ con lứa tuổi mình ngày
xưa thì suốt ngày ngoài đường: bắt cá ở mương, lụt ngâm nước ngày thay mấy bộ
quần áo, ăn lá chua me với muối, trèo ổi trèo doi ngã gẫy cả cành... thời nào
cũng có cái hay nhưng giá mà bọn trẻ bây giờ được gần thiên nhiên hơn thì tốt. Nhớ
một chị bạn, cứ mang con đến chỗ có không gian, có khi vứt nó ra công viên chơi
với tý cát, tý cây thôi cũng ok. Và mình thấy nàng ấy đúng, đúng quá. Trẻ con,
mọi thứ phải là trò chơi và phải chơi với thiên nhiên.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét