"
Xã hội của
chúng ta là “Điên loạn”, nó không cho phép sự “An lạc” hội nhập. Vì sự “An lạc”
có thể trở thành nguy hiểm cho xã hội. Không ai có thể kiểm soát được một người
“An lạc”. Vô phương! Nhưng xã hội có thể kiểm soát được người đang bị khổ sở
một cách dễ dàng. Người “An lạc” chắc chắn có hoàn toàn đầy đủ tự do; An lạc
chính là tự do vậy. Nếu một người được an lạc tự tại, người đó không thể trở
thành nô lệ, không thể bị huỷ diệt, không thể bị thuyết phục hay hướng dẫn cho vào sống trong tù
ngục được. An lạc là chính ta tự tại. Là những khoảng không gian, là không có
gốc rễ ràng buộc. Người an lạc nhảy múa với trăng và sao. Không có cách nào
thuyết phục họ vào tiếp tục sống trong ngục tù tối tăm được. Họ đang sống cuộc
đời của họ. Họ thực sự là “thiên nhiên”. Nhẩy múa theo vũ điệu riêng, hát bài
hát riêng, bước đi trên con đường riêng, và nói tiếng nói riêng của chính họ.
Achema Malaysia 2008
Kim Morris lược dịch 2012"
Từ face của chị Trần Thị Thanh Loan
Tks!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét