Ngày mai có phải anh
ra miền Trung, về thăm quê mẹ chờ em về cùng. Rồi ta sẽ đi chung chuyến tàu, về
đến sông Hương bến Ngự, để nhìn trăng soi cuối thôn.
Gặp anh em lại thương
anh nhiều hơn. Ngày đêm lo giữ giang sơn vẹn toàn. Dù sương gió gây bao phũ
phàng, đã có em đây sẵn sàng, lại gần sưởi ấm tim anh.
Thương anh không phải
vì tình thương, không phải vì sang giầu mà vì cùng chung chí hướng.
Thương anh thân dãi
dầu nắng mưa, băng rừng sâu suối ngàn, mong ngày ca khải hoàn.
Mời anh dừng lại nơi
đây nghỉ chân. Nhà em tuy nhỏ đơn sơ nghèo nàn. Nhà em chỉ có cơm với cà. Và có
em thơ, mẹ già.
Mẹ yêu em lắm anh ơi!
Tác giả: Thăng Long
Một bài về miền Trung, phảng phất không gian Huế. Tác giả TL,
mình mới chỉ có biết bài này. Đã có thoáng ngạc nhiên vì lời ca mở đầu như một
lời nói chuyện mà sao lại có thể mượt mà...
Bài này sáng tác năm 1960. Mọi không khí đã cũ. Cái sự quen
nhau, cái tình cảm mộc mạc, bình dị. Cái sự tin tưởng nhau bất biết một điều
kiện nào.
Vẹn nguyên.
Thánh thiện.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét