Cách đây vài năm thì hay đau đáu
chuyện xem kịch của HN, kiểu là cứ xem kịch phải phi vô SG. Giờ thì kịch HN đã
khá hơn, đại loại là có cái mà xem. Chứ còn nếu để nói thì không thể so với SG.
Trong cái quãng đáng xem đó, thì
có xem Nhà có 5 anh em. Vở này thì
cuối cùng là ở đời phải tin nhau; đặc biệt những người đã yêu thương nhau nhất
định, kiểu gì cũng phải tin nhau. Chả dễ đâu nhưng không còn có cách nào khác
là phải tin, yêu nhau trong đời để mà có bình yên. Bình yên tự thân mình trước
nhất. Nàng dâu hiền trong vở thì nghĩ rằng chỉ cần lao động chăm chỉ và yêu
thương nhau thôi, nhưng cũng có thoáng băn khoăn vậy thì có đủ không?! Nếu nói
đủ thì mình thì nghĩ rằng đủ, cô ấy nên tin rằng thế là đủ.
Nhớ có lần có bạn thắc mắc: Sao T
lại thích kịch nhỉ?! Uh thì sao mình lại thích kịch. Mà túm lại cái gì mình chả
thích. Kịch thì có lẽ cũng may mắn là chưa xem phải vở nào rất dở để mà mất cảm
tình, xem vở nào gần như cũng ok và đặc biệt vở bi nào cũng lấy được của mình
cơ số nước mắt hehe. Thích, có lẽ trước hết vì nó thật. Mọi cảm xúc đều thật.
Diễn viên diễn phải thật/nhập, chứ chắc không dùng được bất cứ kỹ xảo nào. Rất
thích những điểm thắt nút cuối cùng của cao trào, nó đẩy cảm xúc của mình đi
hết và rơi xuống, cái rơi của việc ngộ ra điều mới mẻ hoặc thấm cái điều mình
đã biết, chỉ là xác tín thêm lần nữa thôi.
Cảm xúc đó cũng có thể gọi là
khoái cảm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét